
Chuyện của một tuần trước vẫn chưa tan hết, cơn mưa bão mùa hè bất ngờ ập xuống tòa nhà văn phòng ở Tokyo. Trưởng phòng tưởng chỉ là tăng ca bình thường, nhưng lại thấy cô nhân viên mới vào nghề ướt sũng đẩy cửa bước vào, quần áo dính chặt vào da thịt, tầng lầu trống trải chỉ còn hai người. Mưa gió chặn kín đường đi, thế là không ai rời đi được. Đến khi mưa càng lúc càng lớn, cô không đi tìm quần áo khô, mà khẽ nhắc đến đêm đó, nói rằng tưởng trưởng phòng sẽ không chạm vào mình nữa. Nhưng cô từng bước tiến lại gần, dùng lời thì thầm thử thách lý trí để thu hẹp khoảng cách, thế là anh không đẩy cô ra. Cô ở lại, vì cơn mưa đó; anh tiến lại gần, vì cô đã mở lại chuyện chưa xong. Cho đến khi thân thể dán vào thân thể, nước mưa hòa với mồ hôi, hai người quấn quýt giao hợp, vòng eo dữ dội của cô từng lần đưa anh vào sâu, anh bắn ra bên trong. Đêm nay dừng lại ở văn phòng khuya, dừng lại trong sự xuất tinh bên trong quấn quýt đó, không viết thêm nơi nào khác.