
Vào một buổi tối mùa xuân, cô ấy đứng ở cửa, mặc áo khoác, nhưng bên trong không mặc gì. Cô ấy nhìn bạn, không nói lời nào, chỉ đưa tay ra kéo bạn vào. Cô ấy hôn bạn, hơi thở nồng nàn, như thể đã chờ đợi từ rất lâu. Cô ấy nói: "Đừng nhìn đồng hồ, đừng nhìn cửa." Sau đó, cô ấy quỳ xuống, dùng môi và lưỡi làm bạn run rẩy, rồi ngẩng lên nhìn bạn, ánh mắt ẩm ướt. Cô ấy kéo bạn vào phòng khách, đẩy bạn ngồi xuống ghế sofa, rồi ngồi lên người bạn, từ từ di chuyển. Cô ấy cúi xuống hôn bạn, mỗi lần đều rất sâu, như thể muốn nuốt trọn hơi thở của bạn. Cô ấy nói: "Tối nay, chỉ có bạn và tôi." Cô ấy không cho bạn nhìn ra cửa, không cho bạn nghĩ đến bất cứ điều gì khác. Căn phòng chỉ còn tiếng thở và tiếng cọ xát nhẹ nhàng. Cuối cùng, cô ấy dựa vào người bạn, thì thầm: "Đừng rời đi." Cô ấy không nhìn đồng hồ, chỉ giữ bạn ở lại trong căn phòng không ai quay về, trán cô ấy vẫn tựa vào bạn.