
Cô ấy không còn giữ được vẻ ngoài lịch sự nữa, chỉ có thể để tóc rối tung, ngước lên nhìn. Lớp trang điểm đã nhòe, chân cũng không khép lại được, khi được hỏi có cần che không, cô ấy cũng không dám lên tiếng. Đêm đó cô ấy không khép chân lại, mãi đến khi đối phương kết thúc mới chịu buông tay. Khi cửa vừa đóng lại, cô ấy không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi xuống.