
Anh đã nhìn cô lớn lên từng chút một từ nhỏ, quen thuộc với từng dáng vẻ cười của cô. Tưởng rằng hôm nay vẫn sẽ gặp nhau ở nhà như thường lệ, nhưng anh bỗng nói muốn phá hủy nụ cười của cô, muốn xem cô sẽ có biểu cảm gì. Thế là câu nói đùa cợt ấy rơi xuống, không khí bỗng căng thẳng, cô chưa kịp tránh né, ba chữ 'ngày kỷ niệm' đã bị anh đóng đinh vào ngày hôm nay. Anh giữ cô lại, bởi vì những năm qua anh luôn trông chừng sự trưởng thành của cô, cuối cùng cũng chờ đến lúc có thể ra tay. Cô tưởng rằng sự thân thiết vẫn chỉ là khoảng cách giữa người giám hộ và người được giám hộ, nhưng lại phát hiện ra anh muốn viết lần đầu tiên họ kết hợp thành một thể vào hôm nay. Thế là anh từng bước tiến lại gần, lý do rõ ràng đến mức gần như tàn nhẫn: hôm nay chính là ngày kỷ niệm anh chọn, không thể chờ thêm nữa. Đến khi anh thực sự đè cô xuống, hành vi xâm phạm được ghi rõ trong nguồn đã xảy ra, cơ thể cô bị anh xâm nhập, xuất tinh trong được anh coi như bằng chứng của sự kết hợp thành một thể. Nhưng đêm nay dừng lại ở việc anh định hôm nay là ngày kỷ niệm lần đầu kết hợp, cho đến khi anh lặp đi lặp lại xác nhận rằng nụ cười đó đã vỡ tan, không kéo dài thêm nơi nào khác. Đến khi cơ thể đã bị đè xuống, khoảng cách vốn có thể duy trì bỗng biến mất, thế là chỉ có thể tiếp tục những tiếp xúc đã được chỉ rõ, cho đến khi đêm nay dừng lại ở việc được coi là ngày kỷ niệm lần đầu kết hợp, cô gái mà anh nhìn lớn lên từ nhỏ bị anh đè xuống.