
Cô gái bị giữ lại không thể thoát, vì đối phương muốn nhìn cô khuất phục, nên cô phải cởi áo, để eo bị giữ chặt, bị đè xuống từng lần một, đến cả việc khép chân cũng không làm được. Sau đó ngay cả việc cầu xin dừng lại cũng biến thành việc đưa eo lên, tinh dịch lưu lại bên trong cũng không dám mở cúc áo trước. Cho đến khi cuộc trói buộc này không thể thu hồi, ban ngày gặp lại cô cũng không dám giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể kéo thấp cổ tay áo một chút. Trang điểm đã nhòe, chân cũng không thu lại được, hỏi cô còn sợ không cô cũng không dám mở lời. Đêm đó cô không thu chân lại, cho đến khi đối phương bắn xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại cô không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi vững.