
Kết hôn ba năm, cô luôn giấu người chồng bệnh nằm ở nhà, không thể ra ngoài kiếm tiền. Để có tiền thuốc và chi phí sinh hoạt, cô đành phải mỗi tuần vài đêm đến cửa hàng tiếp khách. Ban đầu cô nghĩ chỉ là giao thân xác cho người lạ, trái tim vẫn giữ được, một giải pháp tạm thời, nhưng mỗi lần cởi bỏ quần áo, như thể trong căn phòng quen thuộc đó lại xé toạc một vết rách trong lời thề. Cô vẫn ở lại, vì nợ chưa trả hết, chồng vẫn đợi cô mang tiền về. Vì vậy cô tiếp tục làm việc đó, tự nhủ đây chỉ là sự chịu đựng trước khi trả nợ, đừng để trái tim cùng chìm xuống. Khi đêm kết thúc, cô vẫn giả vờ như không có chuyện gì về nhà, nghĩ rằng chỉ cần mình đủ cứng rắn, có thể giữ bí mật cho đến khi trả hết nợ. Nguồn chỉ viết đến việc cô dâng hiến thân xác cho người khác, nhưng cố gắng không để tâm hồn chìm đắm, coi khoảng thời gian này như một sự trả giá phải vượt qua. Cho đến khi phần giới thiệu bị cắt ngang tại đây, đêm đó dừng lại ở chỗ cô vẫn làm việc như vậy, chưa hoàn toàn để mình sa ngã, không còn thêm bất kỳ sự tiếp xúc hay vượt quá giới hạn nào được xác nhận để viết tiếp.