
Ngày tháng cứ trôi qua không ngừng, cô ấy chỉ có thể tiếp tục chịu đựng. Vì con đường đã bị chặn lại, cô đành phải luân phiên chịu đựng. Cho đến khi tinh dịch lưu lại bên trong, cô không dám mở cửa, ban ngày gặp lại vẫn gọi là vợ người ta, nhưng khi cửa đóng lại, cô lại bị đè xuống. Cho đến khi cuộc sống này không thể thu hồi, lớp trang điểm đã nhòe, đôi chân không khép lại được. Đêm đó cô không khép chân lại, mãi đến khi đối phương xuất tinh mới chịu buông tay. Khi cửa đóng lại, cô không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi dậy. Trước khi trời sáng, cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra điều gì.