
Buổi tiệc đã tàn, chuyến tàu cuối đã rời đi, anh tưởng rằng đã đưa cô say mèm về nhà xong là xong, nhưng lại thấy cô đã tẩy trang, mặt mộc không chút phòng bị đứng ở cửa. Cô bỗng lên tiếng hỏi anh có muốn vào nghỉ một chút không, thế là nhiệm vụ đưa người về nhà của anh bị cô nhẹ nhàng chặn lại. Đến khi đèn trong phòng sáng lên, cô mang hơi men áp sát rất gần, ngọt ngào mềm yếu, nhưng lại lộ ra vẻ tiểu yêu tinh mà ngày thường không có. Chuyến tàu cuối đã ngừng chạy, cô lặp đi lặp lại rằng đêm nay cứ nghỉ lại đây, anh lẽ ra nên rời đi ngay, nhưng khoảng cách ấy bị cô từng chút kéo gần, thế là đành ở lại. Cho đến khi cô chủ động hôn lên, đầu lưỡi quấn quýt, thân thể dán chặt hơn, toàn thân đều bị cô liếm qua, trong cuộc giao hoan dày đặc, từng lần xuất tinh vào trong. Đêm nay dừng lại trước khi trời sáng, vẫn bị cô quấn lấy đòi hỏi, anh đã không thể rút ra. Những gì có thể viết vào chính văn chỉ có nụ hôn, xuất tinh trong, mặt mộc bị nhìn thấy, còn lại những tình tiết không có nguồn gốc đều dừng lại ở đây.