
Cô mặc đồ tang, quỳ gối trước di ảnh, không dám ngẩng đầu lên. Người đàn ông đứng sau lưng cô, bàn tay đè lên vai cô, cô run rẩy nhưng không dám né tránh. Anh ta cúi xuống, hơi thở phả vào tai cô, giọng nói trầm thấp: 'Đã giao nộp đường lui, vậy thì phải ngoan ngoãn nghe lời.' Cô cắn môi, nước mắt rơi xuống, nhưng không dám phản kháng. Anh ta kéo cô đứng dậy, đẩy cô ngã xuống giường, cô vẫn mặc đồ tang, nhưng anh ta không quan tâm. Cô bị lật người lại, váy tang bị vén lên, anh ta từ phía sau tiến vào, cô đau đến mức run rẩy, nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Anh ta không cho cô cơ hội khép chân, mỗi lần đều sâu hơn, cô chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng. Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng va chạm, cô không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể im lặng chịu đựng. Sau khi xong, anh ta đứng dậy chỉnh lại quần áo, cô nằm trên giường, thân thể đầy dấu vết, nhưng không dám nhúc nhích. Anh ta nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng: 'Nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng tôi cho phép cô mặc đồ tang.' Cô nhắm mắt, nước mắt lăn dài, nhưng không dám nói gì.