
Cô nàng là cô gái nổi bật nhất lớp, trang điểm tinh tế, ăn mặc táo bạo, nhưng cứ gặp chuyện tình cảm là lại rụt rè. Cô thầm thích cậu bạn cùng lớp tên Mộc Mộc, một chàng trai trầm tính, nhưng cậu ấy chỉ mải mê đọc truyện tranh, chẳng bao giờ ngước lên nhìn cô. Buổi trưa hôm ấy, lớp học yên ắng đến mức chỉ còn tiếng quạt điện vo ve, cô cố tình thay một chiếc áo cổ thấp, cố ý cúi xuống nhặt cục tẩy rơi trước mặt cậu, cổ áo buông xuống để lộ bờ xương quai xanh. Mộc Mộc chỉ nhướng mắt, nói một câu 'che mất ánh sáng rồi', rồi lại cúi đầu lật sách. Cô không cam lòng, nghĩ thầm nhất định là ám thị chưa đủ rõ ràng. Thế là cô nhân lúc hỏi bài tập, ghé sát tai cậu nói chuyện, giọng nhẹ nhàng mềm mại, mái tóc chạm vào vai cậu, gần như có thể ngửi thấy mùi mực trên người cậu. Nhưng Mộc Mộc chỉ khẽ né ra, đẩy gọng kính, tiếp tục viết vẽ trong vở. Cô tưởng cậu sẽ đỏ mặt, ai ngờ cậu chẳng hề động đậy đến vành tai. Cô càng hăng hái hơn, tan học lẽo đẽo theo sau cậu từ xa, muốn xem cậu thường đi đường nào. Đến góc cầu thang, cô chợt dừng bước, nhận ra mình vẫn luôn không dám thực sự đến gần, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ, nhìn cậu đi xa. Đêm hôm ấy, cô nằm trên giường, mãi nghĩ lại vẻ mặt lạnh nhạt của cậu, cùng cảm giác khi mái tóc mình chạm vào vai cậu trong khoảnh khắc ấy. Lồng ngực vừa ngứa vừa tức, như có gì đó chặn lại, nhưng chẳng biết phải làm sao. Cô trở mình, vùi mặt vào gối, nghĩ thầm ngày mai nhất định phải thử lại lần nữa, nhưng lại sợ cậu vẫn thờ ơ như cũ. Cho đến khi ánh trăng ngoài cửa sổ dịch chuyển qua góc giường, cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn.