
Kurumoto Sumire và Hanakari Mai đeo kính bước tới, mở miệng hỏi thầy giáo có thể bảo vệ chúng em không. Vì sự bảo vệ có điều kiện, nên việc quấy rối nhũ hoa song người diễn ra từ lớp học đến bàn làm việc, họ không còn giả vờ đáng thương nữa. Sau đó, ngay cả khi xin dừng cũng biến thành đưa ngực lên, tinh dịch còn ở bên trong cũng không dám đeo kính trước. Cho đến khi cuộc giao dịch này không thể thu hồi, ban ngày gặp lại họ vẫn gọi thầy giáo, cửa vừa đóng lại còn giữ người ở lại. Viên phấn vẫn còn nắm trong tay, anh cũng không dám nói lần sau chỉ can ngăn. Đêm đó cô không thu chân về, đến khi đối phương bắn xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại cô không còn giả vờ không sao, chỉ có thể nuốt người vào rồi từ từ ngồi vững. Trước khi trời sáng cô còn quay đầu nhìn lại tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói toạc ra.