
Chiều tối, cánh cửa ra vào vừa mở, một cô nàng gyaru da ngăm với vết rám nắng rõ ràng đã xông vào. Cô ấy có bộ ngực đầy đặn, làn da bị ánh nắng chia thành ranh giới rõ rệt. Tưởng rằng người đến sẽ chào hỏi trước, nhưng cô ấy bỏ qua cả khách sáo, trực tiếp đứng trong phòng khách với tư cách là dịch vụ gyaru gọi đến nổi tiếng ở nội thành. Thế là không khí trong nhà bỗng thay đổi, cô ấy cười nhìn quanh, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Cô ấy chuyên đến nhà người khác, có thể tới bất cứ lúc nào. Tưởng rằng chỉ là ghé qua cho vui, nhưng câu lạc bộ mà cô ấy trực thuộc vốn nổi tiếng với trò chọc phá khi đến tận nơi. Đến khi cô ấy lên tiếng tự xưng sẽ khiến người ta bị trêu đến tận cùng, người trong nhà mới hiểu vì sao cô ấy không chịu rời đi ngay: bởi vì cô ấy đến để bám lấy và khuấy đảo bầu không khí. Thế là khoảng cách dần bị cô ấy thu hẹp, việc đến gần không phải ngẫu nhiên, mà cô ấy coi việc có mặt bất cứ lúc nào là điều hiển nhiên. Cô ấy nói thẳng rằng nếu thấy thoải mái thì sẽ chen vào rồi dừng lại, nguồn chỉ viết đến câu này, không triển khai thêm. Cho đến khi cô ấy áp sát cơ thể hơn và để câu nói dở dang trôi trong không khí, đêm đó dừng lại ở việc cô ấy vẫn đứng trong phòng khách của người ta, lời nói chỉ dừng ở ám chỉ việc chen vào, không còn gì thêm để dựa vào.