
Julia vẫn đang ở nhà mình, kẻ theo dõi đã nắm rõ thói quen sinh hoạt. Vì muốn thụ thai, hắn làm đến tận sâu bên trong, đến mức cô xin dừng cũng chỉ biết kéo rèm cửa lại. Sau đó, tinh dịch còn ở lại bên trong, cô không dám mặc quần áo trước, ban ngày gặp lại cũng không dám ở một mình trong phòng. Cho đến khi cuộc theo dõi này không thể rút lại, lớp trang điểm đã nhòe, chân không khép lại được, hỏi cô có còn khóa cửa được không, cô cũng không dám mở lời. Đêm đó, cô không khép chân lại, cho đến khi hắn bắn xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại, cô không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt hết vào trong rồi từ từ ngồi xuống. Trước khi trời sáng, cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra điều gì.