
Đêm hợp túc, cô sinh viên không thể nói ra. Cô tưởng rằng chỉ cần nhìn từ xa là có thể kìm nén, nhưng khi mọi người đã ngủ say, cô lại chui vào chăn của anh, trải sự ấm áp đó ra giữa hai người. Cô ở lại, vì hơi ấm đó đã không thể kìm nén; cô đến gần, vì hợp túc đã đặt thầy trò dưới cùng một mái nhà. Anh nghĩ đến vợ ở nhà, nên đẩy cô ra, nhưng thân thể trẻ trung quá mức áp sát, cuối cùng anh không thể đuổi cô đi. Cho đến khi cô ngồi lên, sự kháng cự mới thực sự bị phá vỡ. Làn da khỏe mạnh rám nắng, dài quá mức khiến anh nhiều lần không giữ được, bắn vào trong. Đêm nay dừng lại trong chăn hợp túc, dừng lại ở những lần không thể nói ra. Chỉ có 'trong' được viết vào chính văn, còn lại không có nguồn gốc thì dừng ở đây.