
Cô gái bước vào phòng thử đồ, đưa cho khách một bộ đồ. Khách nói muốn thử, cô đứng bên ngoài chờ. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng động lạ bên trong, đẩy cửa ra thì thấy khách đang tự sướng. Cô giật mình, vội vàng quay đi, nhưng khách giữ cô lại, nói rằng chỉ cần cô giúp một chút. Cô do dự một chút rồi cũng đồng ý. Khách cởi đồ, cô cúi xuống, dùng tay và miệng giúp khách. Khách thở dốc, tay vuốt tóc cô. Cô không dám nhìn thẳng, chỉ tập trung vào động tác. Một lúc sau, khách kéo cô đứng dậy, ôm cô từ phía sau, vòng tay qua người cô. Cô khẽ run, nhưng không phản kháng. Khách thì thầm vào tai cô những lời khen, tay không ngừng di chuyển. Cô dựa vào tường, mặc cho khách cởi áo cô. Khách hôn lên cổ cô, rồi xuống ngực. Cô cắn môi, cố kìm tiếng rên. Khách nâng cô lên, đặt cô ngồi lên bàn, rồi cởi quần cô. Cô khép chân, nhưng khách nhẹ nhàng tách ra. Khách đưa tay vào trong, cô bật rên khẽ. Khách cười, thì thầm rằng cô rất nhạy cảm. Cô đỏ mặt, quay đi chỗ khác. Khách cởi quần của mình, rồi từ từ tiến vào. Cô ôm chặt lấy khách, móng tay bấm vào lưng. Khách di chuyển chậm rãi, rồi nhanh dần. Cô gác chân lên hông khách, để mặc cho khách dẫn dắt. Căn phòng nhỏ chỉ vang lên tiếng thở dốc và tiếng da thịt va chạm. Khách thì thầm hỏi cô có thích không, cô không trả lời, chỉ gật đầu. Khách tăng tốc, cô siết chặt hơn. Một lúc sau, khách run lên, rồi từ từ dừng lại. Cô thở hổn hển, người mềm nhũn dựa vào khách. Khách rút ra, cô khép chân, cảm thấy có gì đó chảy ra. Khách giúp cô mặc lại đồ, rồi xoa đầu cô. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu bước ra khỏi phòng. Trước khi ra, cô liếc nhìn tấm gương, thấy mái tóc rối và khuôn mặt ửng hồng. Cô vội vàng chỉnh lại trang phục, rồi mở cửa bước ra ngoài. Bên ngoài, cô gặp một đồng nghiệp, người này hỏi cô có ổn không. Cô gật đầu, mỉm cười gượng gạo. Đồng nghiệp nhìn cô một lúc rồi bỏ đi. Cô thở phào, tựa vào tường, cảm thấy chân mình vẫn còn run. Tối hôm đó, khi tắm, cô nhìn thấy những vết hôn trên cổ và ngực. Cô chạm vào chúng, nhớ lại cảnh tượng trong phòng thử đồ. Cô không biết mình nên cảm thấy thế nào, chỉ biết rằng lần sau nếu gặp lại vị khách đó, cô sẽ không thể giữ bình tĩnh. Cô nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Sáng hôm sau, cô đến cửa hàng, thấy vị khách đó đã đứng chờ sẵn. Cô hít một hơi thật sâu, bước tới chào khách. Khách mỉm cười, nói rằng hôm nay muốn thử thêm vài bộ nữa. Cô dẫn khách vào phòng thử đồ, lòng đập thình thịch. Cô đưa cho khách một bộ đồ, khách nhận lấy rồi kéo cô vào trong. Cô khựng lại, nhưng khách thì thầm rằng chỉ cần một chút thôi. Cô nhắm mắt, gật đầu. Khách đóng cửa lại, kéo cô vào lòng. Cô tựa vào ngực khách, cảm nhận hơi thở ấm áp phả lên tai. Khách cởi áo cô, hôn lên vai cô. Cô rùng mình, tay bám chặt vào cánh tay khách. Khách xoay người cô lại, nhìn vào mắt cô. Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Khách nâng cằm cô lên, hôn lên môi cô. Cô khẽ mở miệng, đáp lại nụ hôn. Khách luồn tay vào váy cô, kéo quần lót xuống. Cô nhấc chân để khách cởi ra. Khách đặt cô ngồi lên ghế, rồi quỳ xuống, tách chân cô ra. Cô ngửa đầu ra sau, mím môi. Khách dùng lưỡi khám phá, cô bật rên thành tiếng. Khách ngẩng lên, cười, rồi tiếp tục. Cô không kìm được, tay vuốt tóc khách. Khách đứng dậy, cởi quần, rồi từ từ tiến vào. Cô ôm chặt lấy khách, chân quấn quanh eo. Khách di chuyển mạnh mẽ, cô rên rỉ không ngừng. Căn phòng vang lên tiếng va chạm. Khách thì thầm hỏi cô có muốn tiếp tục không, cô gật đầu. Khách tăng tốc, cô siết chặt hơn. Một lúc sau, khách run lên, rồi từ từ dừng lại. Cô thở hổn hển, người ướt đẫm mồ hôi. Khách rút ra, cô cảm thấy trống trải. Khách giúp cô mặc lại đồ, rồi hôn lên trán cô. Cô mỉm cười, lần này không còn gượng gạo. Khách hẹn gặp lại, rồi bước ra ngoài. Cô đứng trong phòng, nhìn mình trong gương, thấy đôi mắt long lanh và đôi má ửng hồng. Cô chỉnh lại trang phục, rồi bước ra ngoài, lòng nhẹ nhõm hơn. Từ đó, mỗi lần khách đến, cô đều dẫn vào phòng thử đồ. Họ không nói nhiều, chỉ trao nhau ánh mắt. Cô không biết mối quan hệ này sẽ đi đến đâu, nhưng cô không muốn dừng lại. Cô chỉ biết rằng mỗi lần gặp khách, tim cô lại đập nhanh hơn. Cô tự hỏi liệu mình có đang yêu không, nhưng rồi lại lắc đầu. Cô chỉ coi đây là một cuộc vui, không hơn không kém. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đã bắt đầu mong chờ những lần gặp gỡ. Cô không dám thừa nhận, vì sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ tan vỡ. Cô chỉ biết giữ im lặng, tận hưởng những khoảnh khắc bên khách. Và rồi, một ngày, khách không đến nữa. Cô đứng chờ cả buổi, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc. Cô tự hỏi liệu mình có làm gì sai không. Cô gọi điện, nhưng không ai nghe máy. Cô cảm thấy trống trải, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường. Cô tự nhủ rằng đó chỉ là một cuộc vui, không có gì phải tiếc nuối. Nhưng mỗi đêm, cô lại nhớ về những lần ân ái, nhớ hơi thở, nhớ bàn tay, nhớ nụ hôn. Cô không thể ngủ, chỉ nằm nhìn trần nhà. Cô tự hỏi liệu mình có nên tìm khách không, nhưng rồi lại thôi. Cô biết rằng nếu khách muốn, khách sẽ tìm cô. Cô chỉ cần chờ đợi. Và rồi, một tháng sau, khách xuất hiện trở lại. Cô đứng sững, tim đập loạn nhịp. Khách mỉm cười, nói rằng đã đi công tác xa. Cô gật đầu, không hỏi thêm. Khách dẫn cô vào phòng thử đồ, nhưng lần này, khách không vội vàng. Khách ôm cô, thì thầm rằng đã nhớ cô. Cô vùi mặt vào ngực khách, cảm nhận hơi ấm. Khách hôn lên tóc cô, rồi nhẹ nhàng cởi áo cô. Cô nhắm mắt, để mặc khách dẫn dắt. Lần này, họ chậm rãi hơn, âu yếm hơn. Cô cảm nhận từng cử chỉ, từng hơi thở. Khách thì thầm những lời ngọt ngào, khiến cô tan chảy. Cô đáp lại bằng những nụ hôn nồng nhiệt. Họ quấn lấy nhau trên sàn nhà, quên đi thời gian. Khi mọi thứ kết thúc, cô nằm trong vòng tay khách, cảm thấy bình yên. Khách vuốt tóc cô, thì thầm rằng sẽ không rời xa nữa. Cô mỉm cười, gật đầu. Từ đó, họ vẫn gặp nhau trong phòng thử đồ, nhưng không chỉ là những cuộc vui chóng vánh. Họ trò chuyện, chia sẻ, và dần dần, cô nhận ra mình đã yêu. Cô không biết khách có yêu cô không, nhưng cô không dám hỏi. Cô chỉ biết rằng mỗi lần bên khách, cô đều cảm thấy hạnh phúc. Cô tự nhủ rằng dù kết quả ra sao, cô cũng không hối hận. Và rồi, một ngày, khách cầu hôn cô. Cô đứng sững, không tin vào tai mình. Khách nắm tay cô, nói rằng muốn ở bên cô mãi mãi. Cô rơi nước mắt, gật đầu đồng ý. Họ rời khỏi phòng thử đồ, nắm tay nhau bước ra ánh nắng. Cô không bao giờ nghĩ rằng một cuộc gặp gỡ tình cờ lại dẫn đến hạnh phúc như vậy. Cô mỉm cười, tựa đầu vào vai khách, biết rằng cuộc đời mình đã rẽ sang một trang mới.