
Đêm khuya, ánh trăng sáng rọi, nhưng trong bóng tối lại có một ranh giới vô hình. Cô gái đứng đó, thân hình run rẩy, nhưng lại không thể lùi bước. Bởi vì một khi đã vượt qua ranh giới đó, thì không thể quay lại. Cô chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi hoàn thành tất cả. Ban ngày, khi gặp lại, cô vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng lại biết rõ rằng mọi thứ đã thay đổi. Cô không thể quay lại con đường cũ, chỉ có thể tiếp tục đi sâu hơn, cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Cô cố gắng kìm nén âm thanh, nhưng cơ thể lại không thể kháng cự. Cuộc vượt ranh giới này chỉ có thể được thực hiện đến cùng, và khuôn mặt ban ngày cũng không thể giả vờ như không có gì.