
Trong xưởng vẽ, cô nàng mẫu khỏa thân uống thuốc kích thích, cảm thấy bứt rứt khó chịu nên đã phá vỡ tư thế. Vì cửa phòng vẽ đóng kín, họ biến màn vượt giới hạn này thành một vở kịch. Sau đó, họ không dám cầm bút vẽ lên, đến ban ngày gặp lại vẫn gọi nhau là người mẫu. Mãi đến khi cơn kích thích kết thúc, họ mới dám mặc lại vải. Thuốc không thể che giấu được sự thâm nhập liên tục, bức tranh chưa hoàn thành cũng không được phép dừng lại. Ba người bị giữ lại cho đến khi thuốc hết tác dụng. Giá vẽ vẫn dựng đó, thuốc khiến tư thế người mẫu bị phá vỡ thành sự thâm nhập. Trước khi bức tranh hoàn thành, ba người không được phép mặc vải. Trước khi thuốc tan hết, ba người không được phép khôi phục lại tư thế. Cô ấy đã làm đến cùng màn vượt giới hạn này, ban ngày gặp lại cũng không dám giả vờ như không có chuyện gì.