
Cô thư ký say rượu bị sếp đưa về nhà, nhưng cơn say khiến cô không thể giữ được tỉnh táo. Chiếc váy công sở bị kéo lên, đôi chân mang tất lưới bị tách ra, sếp cúi xuống hôn lên đùi trong của cô. Cô muốn đẩy anh ra nhưng tay chân mềm nhũn, chỉ có thể để mặc anh cởi từng nút áo, bàn tay anh luồn vào trong váy, vuốt ve lớp tất mỏng. Khi anh luồn ngón tay vào mép tất, cô khẽ rên lên, nhưng lại bị nụ hôn của anh chặn lại. Cô bị đặt lên bàn làm việc, váy bị vén lên đến eo, tất bị kéo xuống một bên, để lộ làn da trắng nõn. Anh thì thầm vào tai cô: 'Đêm nay em không được về đâu.' Cô lắc đầu yếu ớt, nhưng anh đã cởi bỏ áo vest, cà vạt nới lỏng, đè lên người cô. Cô chỉ có thể vòng tay ôm lấy cổ anh, mặc cho anh chiếm lấy từng tấc da thịt. Khi anh tiến vào, cô cắn môi, nước mắt rơi, nhưng cơ thể lại không kiểm soát được mà đáp lại. Đến nửa đêm, cô đã kiệt sức, nhưng anh vẫn chưa dừng lại. Cô mơ hồ nhớ ra mình là cấp dưới của anh, nhưng lúc này, ranh giới giữa họ đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Cô chỉ có thể ôm chặt lấy anh, để mặc anh dẫn dắt mình chìm vào cơn say không lối thoát.