
Trong lều, cô vợ bị chồng kéo ra ngoài. Vì bên trong chỉ có tiếng thở, cô bị đẩy ra ngoài nhiều lần. Sau đó, tinh dịch đọng lại bên trong, cô không dám ra khỏi lều trước. Ban ngày, đối mặt với chồng, cô vẫn gọi là vợ, nhưng khi màn cửa khép lại, cô lại bị kéo vào. Cho đến khi trại kết thúc, cô không thể thu dọn, trang điểm đã nhòe, chân không khép lại được, lửa trại vẫn còn cháy. Đêm đó, cô không thu chân về cho đến khi đối phương xuất tinh mới chịu buông tay. Khi cửa khép lại, cô không giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi dậy. Trước khi trời sáng, cô còn ngoái nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra.