
Cô được chọn làm vật tế cho lần này. Làn da rám nắng và vẻ mặt hiếu thắng, tưởng rằng vẫn có thể giữ vững khí thế như một nữ chiến binh bị bắt. Nhưng khi bộ dụng cụ tra khảo bằng sắt đen khóa chặt tay chân và eo bụng, tự do của cơ thể dần bị lấy đi, vẻ mặt cũng dần ảm đạm, và cô không thể đứng dậy rời đi. Dụng cụ sắt giữ cô cố định tại chỗ, càng giãy giụa càng bị khóa chặt hơn, tưởng rằng có thể dựa vào khí thế để chống đỡ, nhưng chỉ có thể nhìn mình bị tước đoạt hoàn toàn khả năng hành động. Cô tiến lại gần những kim loại lạnh lẽo đó, không phải vì tự nguyện, mà vì dụng cụ tra khảo đã khép lại, đường lui đã bị cắt đứt. Khi tay chân và eo bụng đều bị khóa chặt, tưởng rằng có thể dịch chuyển một chút khoảng cách, nhưng lại phát hiện càng giãy càng chặt. Vì vậy cô chỉ có thể dừng lại tại chỗ, cho đến khi cuộc tra khảo chốn riêng tư không chút thương xót mở màn, dụng cụ sắt vẫn khóa chặt cô. Nguồn chỉ viết đến bước này: sau khi cơ thể bị tước đoạt tự do, cuộc tra khảo bắt đầu từ đó.