
Hạ Phàm theo học tại một trường nữ sinh danh giá quy tụ nhiều tiểu thư con nhà giàu. Hằng ngày, cô ăn mặc chỉn chu, lớp trang điểm theo phong cách gal cũng luôn được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng nhà trường vì cô mà siết chặt việc kiểm tra nội quy hơn, khiến các bạn học cùng các nữ giáo viên đều coi cô là đối tượng bắt nạt. Tưởng rằng chỉ là quy định trở nên nghiêm ngặt hơn, nhưng ngay trong khuôn viên trường, cô đã gặp phải những ánh nhìn và tiếng cười nhạo nhắm vào mình. Cô vẫn đến trường mỗi ngày, bởi vì việc học và thân phận đều gắn chặt với ngôi trường này, không thể rời đi. Khi việc kiểm tra ngày càng chi tiết hơn, những kẻ nhắm vào cô càng tiến lại gần, cả trong giờ học lẫn sau giờ tan học cũng không chịu tản đi. Thế là cô bị giữ lại trong lớp học và hành lang quen thuộc, những kẻ đó mượn danh nghĩa nội quy từng bước vây quanh cô. Sự vượt quá giới hạn được nguồn ghi rõ, bắt đầu từ việc cưỡng ép quay phim gương mặt biến sắc của cô. Cho đến khi ống kính hướng vào biểu cảm bị ép buộc đó, mối quan hệ giữa bạn học và nữ giáo viên với cô không còn là sự quản thúc thông thường nữa. Phần giới thiệu chính thức bị cắt tại đây, đêm đó dừng lại ở lần bị quay phim gương mặt biến sắc đó, những tình tiết sau đó không được viết thêm.