
Cô ấy chỉ có thể dùng cơ thể để đón nhận những chất lỏng đó, cảnh tượng hỗn loạn và ướt át hơn tưởng tượng. Đến khi dịch cơ thể và chất bôi trơn hòa lẫn vào nhau, cô tưởng sẽ được nghỉ ngơi, nhưng đối phương không dừng lại. Suy nghĩ cũng trở nên dính nhớp, thế là cô không rút lui mà càng tiến lại gần hơn, vì mỗi lần quấn quýt đều khiến cảnh tượng khó kết thúc hơn. Nước bọt và dịch cơ thể trao đổi lẫn nhau, hỗn loạn đến mức không thể dừng, cô chỉ có thể tiếp tục áp sát và chịu đựng. Cho đến khi món đồ chơi chạm vào, làm cô ướt đẫm, thế là cô dùng miệng để ngậm lấy. Nguồn chỉ viết đến đoạn mở đầu của hành động bằng miệng, đêm đó dừng lại ở chỗ dịch cơ thể vẫn đang trao đổi, đồ chơi và hành động bằng miệng xen kẽ, rồi cắt ngang không viết tiếp.