
Cô ấy cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng cơ thể lại phản bội. Mỗi lần chạm vào là một lần run rẩy, nước mắt không kìm được mà chảy dài. Cô ấy cúi người, ôm chặt lấy anh, như thể sợ mất đi thứ gì đó. Anh thì thầm bên tai cô những lời ngọt ngào, khiến cô càng thêm si mê. Cô ấy không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ biết vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi thở ấm áp. Đêm đó, cô ấy không hề kháng cự, để mặc anh dẫn dắt. Sáng hôm sau, cô ấy thức dậy với mái tóc rối bời, nhìn anh đang mặc quần áo, lòng có chút tiếc nuối. Cô ấy biết, giữa họ chỉ là một đêm tình cờ, nhưng cô vẫn không thể ngừng nghĩ về anh. Cô ấy tự nhủ, chỉ một lần này thôi, nhưng rồi lại tiếp tục. Cô ấy không thể kiềm chế được bản thân, chỉ muốn được ở bên anh thêm một chút nữa. Cô ấy thì thầm, xin anh đừng rời đi, nhưng anh chỉ mỉm cười, không hứa hẹn điều gì. Cô ấy biết, tất cả chỉ là ảo ảnh, nhưng cô vẫn muốn đắm chìm trong đó. Cô ấy không hối hận, chỉ tiếc rằng không thể giữ anh ở lại lâu hơn. Cô ấy nhìn anh rời đi, lòng trống trải, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. Cô ấy tự an ủi mình, rằng ít nhất cô đã có một đêm thật đẹp. Cô ấy không muốn nghĩ đến ngày mai, chỉ muốn sống trong khoảnh khắc này. Cô ấy nhắm mắt, tưởng tượng anh vẫn còn ở bên, và mỉm cười. Cô ấy biết, dù thế nào, cô cũng sẽ không bao giờ quên được anh.