
Cô gái bước vào phòng, đóng cửa lại. Cô không nói gì, chỉ đứng đó. Người đàn ông nhìn cô, cô cũng nhìn lại. Cô không né tránh ánh mắt anh ta. Cô cởi áo khoác, treo lên móc. Cô ngồi xuống mép giường, tay đan vào nhau. Anh ta tiến lại gần, cô vẫn ngồi yên. Anh ta chạm vào vai cô, cô khẽ run. Cô không đẩy anh ta ra, cũng không đáp lại. Anh ta kéo cô đứng dậy, cô đi theo. Họ đứng đối diện nhau, khoảng cách rất gần. Anh ta cúi xuống hôn cô, cô nhắm mắt. Cô không chủ động, nhưng cũng không từ chối. Anh ta cởi áo cô, cô để mặc. Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Anh ta nằm lên trên cô, cô vẫn im lặng. Cô không nhúc nhích, chỉ thở nhẹ. Anh ta di chuyển, cô cắn môi. Cô không kêu lên, chỉ siết chặt tay. Anh ta tăng tốc, cô vẫn im lặng. Cô nhắm nghiền mắt, cố chịu đựng. Anh ta kết thúc, cô vẫn nằm im. Anh ta đứng dậy, mặc quần áo. Cô từ từ ngồi dậy, nhìn anh ta. Anh ta không nói gì, chỉ gật đầu rồi rời đi. Cô nhìn theo bóng anh ta khuất sau cánh cửa. Cô thở dài, nhìn xuống giường. Cô nhặt chiếc váy lên, mặc lại. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Cô rửa mặt, nhưng nước mắt vẫn rơi. Cô không lau, để nó chảy dài. Cô quay lại phòng, nhìn chiếc giường lộn xộn. Cô kéo ga giường, vuốt phẳng lại. Cô nhặt chiếc khăn rơi trên sàn, treo lên. Cô đứng giữa phòng, nhìn quanh. Cô không muốn ở lại, nhưng cũng không biết đi đâu. Cô ngồi xuống ghế, ôm đầu. Cô nhớ lại những gì vừa xảy ra, lòng quặn thắt. Cô tự nhủ sẽ không khóc, nhưng nước mắt cứ rơi. Cô lau mặt, hít một hơi thật sâu. Cô đứng dậy, chỉnh lại tóc tai. Cô mở cửa, bước ra ngoài. Cô đi dọc hành lang, không nhìn ai. Cô xuống cầu thang, ra khỏi tòa nhà. Cô đứng trên phố, nhìn dòng xe qua lại. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ muốn rời xa nơi này. Cô bước đi, không ngoảnh lại. Cô không muốn nhớ thêm bất cứ điều gì. Cô chỉ muốn quên đi tất cả. Cô đi mãi, đến khi trời tối. Cô dừng lại trước một quán cà phê, vào ngồi. Cô gọi một ly nước, nhìn ra cửa sổ. Cô nghĩ về những gì đã qua, nhưng không muốn nhắc lại. Cô uống hết ly nước, đặt tiền lên bàn. Cô đứng dậy, bước ra ngoài. Cô đi về phía nhà mình, lòng nặng trĩu. Cô mở cửa, vào phòng, đóng cửa lại. Cô ngồi xuống giường, nhìn trần nhà. Cô không bật đèn, để bóng tối bao phủ. Cô nằm xuống, nhắm mắt. Cô không ngủ được, chỉ nằm im. Cô nghĩ về người đàn ông đó, về những gì đã xảy ra. Cô không trách ai, chỉ trách mình. Cô tự hỏi tại sao mình lại để chuyện đó xảy ra. Cô không tìm được câu trả lời. Cô lăn qua lăn lại, không yên. Cô ngồi dậy, bật đèn. Cô nhìn quanh phòng, thấy mọi thứ vẫn như cũ. Cô thở dài, tắt đèn, nằm xuống. Cô nhắm mắt, cố ép mình ngủ. Cuối cùng, cô cũng thiếp đi. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, nhìn ra cửa sổ. Cô thấy ánh nắng chiếu vào, nhưng lòng vẫn u ám. Cô ngồi dậy, nhìn chiếc giường. Cô nhớ lại đêm qua, nhưng không muốn nghĩ nữa. Cô đứng dậy, vào phòng tắm, rửa mặt. Cô nhìn mình trong gương, thấy quầng thâm dưới mắt. Cô thở dài, chải tóc. Cô mặc quần áo, ra ngoài. Cô đi làm, nhưng đầu óc cứ để đâu đâu. Cô không tập trung được, chỉ muốn về nhà. Cô tan làm, về nhà, đóng cửa. Cô ngồi trên ghế, nhìn ra cửa sổ. Cô không muốn gặp ai, chỉ muốn ở một mình. Cô nhớ lại những lời anh ta nói, nhưng không nhớ rõ. Cô chỉ nhớ cảm giác đau đớn và tủi nhục. Cô tự nhủ sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa. Cô đứng dậy, đi tắm. Cô đứng dưới vòi nước, để nước chảy qua người. Cô muốn gột rửa mọi thứ, nhưng không thể. Cô tắt nước, lau người, mặc đồ. Cô ra ngoài, ngồi xuống giường. Cô nhìn chiếc điện thoại, không muốn mở. Cô đặt nó xuống, nằm im. Cô nhắm mắt, cố ngủ. Nhưng những hình ảnh cứ hiện về. Cô mở mắt, nhìn trần nhà. Cô thở dài, ngồi dậy. Cô mở tủ, lấy một chai rượu. Cô uống một ngụm, cay xè. Cô uống thêm vài ngụm, cho quên đi. Cô đặt chai xuống, nằm xuống giường. Cô nhắm mắt, rồi thiếp đi. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Cô nhìn chai rượu trên bàn, thở dài. Cô đứng dậy, vào phòng tắm, uống nước. Cô nhìn mình trong gương, thấy mình tệ hại. Cô tự nhủ phải thay đổi. Cô rửa mặt, chải tóc, mặc đồ. Cô ra ngoài, đi dạo. Cô đi đến công viên, ngồi trên ghế đá. Cô nhìn những đứa trẻ chơi đùa, mỉm cười. Cô nghĩ về cuộc sống của mình, thấy nó thật vô nghĩa. Cô tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời. Cô không tìm được câu trả lời. Cô ngồi đó đến chiều, rồi về nhà. Cô mở cửa, vào phòng, đóng cửa. Cô ngồi xuống giường, nhìn ra cửa sổ. Cô nhớ lại những gì đã qua, nhưng không muốn khóc nữa. Cô tự nhủ sẽ mạnh mẽ hơn. Cô đứng dậy, đi tắm, mặc đồ. Cô ra ngoài, đi ăn tối. Cô ngồi trong quán, gọi món. Cô ăn một mình, không nói chuyện với ai. Cô ăn xong, trả tiền, ra về. Cô đi bộ về nhà, nhìn ánh đèn đường. Cô về đến nhà, mở cửa, vào phòng. Cô bật đèn, ngồi xuống bàn. Cô mở máy tính, nhưng không biết làm gì. Cô đóng máy, nằm xuống giường. Cô nhắm mắt, cố ngủ. Lần này, cô ngủ được. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, thấy mình khá hơn. Cô đứng dậy, rửa mặt, mặc đồ. Cô ra ngoài, đi làm. Cô tập trung hơn, hoàn thành công việc. Cô tan làm, về nhà. Cô nấu ăn, ăn tối, xem TV. Cô đi ngủ, ngủ ngon. Cô dần dần quên đi những gì đã xảy ra. Cô không còn nghĩ về người đàn ông đó nữa. Cô sống cuộc sống của mình, không để quá khứ ám ảnh. Cô tự nhủ mình đã mạnh mẽ hơn. Cô không còn sợ hãi, không còn tủi nhục. Cô đứng thẳng, bước đi. Cô nhìn về phía trước, không ngoảnh lại. Cô mỉm cười, vì mình đã vượt qua. Cô không còn là cô gái yếu đuối ngày nào. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ. Cô tự hào về bản thân. Cô bước tiếp, không dừng lại. Cô sống, không hối tiếc. Cô yêu bản thân, trân trọng cuộc sống. Cô không để ai làm tổn thương mình nữa. Cô đứng vững, đối mặt với mọi thứ. Cô mỉm cười, vì cuối cùng cô đã tìm thấy chính mình. Cô không cần ai khác, chỉ cần bản thân. Cô tự do, không ràng buộc. Cô sống cho mình, không cho ai khác. Cô hạnh phúc, vì đã thoát khỏi quá khứ. Cô nhìn trời xanh, mỉm cười. Cô thì thầm: "Tôi đã vượt qua." Cô bước đi, nhẹ nhõm. Cô không ngoảnh lại, vì phía trước là tương lai. Cô đi, không dừng lại. Cô sống, không hối tiếc. Cô là chính mình, không ai khác. Cô mạnh mẽ, tự tin. Cô không sợ hãi, không lo lắng. Cô đón nhận cuộc sống, với tất cả những gì nó mang lại. Cô mỉm cười, vì cuối cùng cô đã tìm thấy bình yên. Cô nhắm mắt, hít thở sâu. Cô mở mắt, nhìn thế giới. Cô thấy mọi thứ tươi đẹp hơn. Cô không còn đau khổ, không còn buồn bã. Cô sống, và đó là điều quan trọng nhất. Cô không cần ai khác, chỉ cần bản thân. Cô tự do, không ràng buộc. Cô hạnh phúc, vì đã thoát khỏi quá khứ. Cô nhìn trời xanh, mỉm cười. Cô thì thầm: "Tôi đã vượt qua." Cô bước đi, nhẹ nhõm. Cô không ngoảnh lại, vì phía trước là tương lai. Cô đi, không dừng lại. Cô sống, không hối tiếc. Cô là chính mình, không ai khác. Cô mạnh mẽ, tự tin. Cô không sợ hãi, không lo lắng. Cô đón nhận cuộc sống, với tất cả những gì nó mang lại. Cô mỉm cười, vì cuối cùng cô đã tìm thấy bình yên. Cô nhắm mắt, hít thở sâu. Cô mở mắt, nhìn thế giới. Cô thấy mọi thứ tươi đẹp hơn. Cô không còn đau khổ, không còn buồn bã. Cô sống, và đó là điều quan trọng nhất.