
Cô ấy là đối tượng mà mọi người ngưỡng mộ, nhưng lúc này chỉ đùa giỡn với một mình anh ta. Anh ta lẽ ra nên cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím, nhưng vì đôi chân đẹp đó và khoảng cách với chỗ ngồi đối diện mà không thể rời mắt. Ban đầu anh ta tưởng cô ấy sẽ nhanh chóng buông váy xuống, đến khi thấy cô ấy vẫn ngồi như vậy, anh ta mới hiểu đây không phải là trò đùa. Thế là anh ta không đứng dậy rời đi, chỉ bị nụ cười đó kéo lại gần từng bước. Sự cám dỗ đã được bày trên bàn, cuối cùng anh ta không kìm được, thuận theo ý cô ấy mà tiến lại gần. Nguồn chỉ viết đến chỗ anh ta bị dụ dỗ đưa cái đó... đêm đó dừng lại ở bước chưa hoàn thành trong văn phòng, không đi ra ngoài nữa, cũng không viết đến nơi xa hơn.