
Cô ấy mặc đồng phục học sinh, nhưng vẻ mặt lại không hề mềm mại chút nào. Người khác chỉ thấy cô ấy ngẩng cao cằm, nói chuyện nhanh và cứng rắn, như thể sẵn sàng đẩy người khác ra. Tưởng rằng cô em gái như vậy chỉ biết đẩy người ta ra xa, nhưng cái vẻ vừa bướng bỉnh vừa ngọt ngào ấy lại khiến không khí bỗng trở nên căng thẳng. Thế là việc đến gần trở thành một chuyện khó nói. Cô ấy càng mạnh mẽ, người ta càng muốn xem liệu cô ấy có chịu mềm lòng hay không; đến khi đối diện với đôi mắt không chịu thua kia, tưởng rằng sẽ bị mắng đuổi đi, nhưng lại phát hiện không ai thực sự lùi bước. Ranh giới lẽ ra phải có giữa những người thân thiết, cứ thế bị giẫm loạn trong những lần qua lại này. Cho đến khi bộ đồng phục vẫn còn trên người, sự đối đầu đã lấn át những lời đàm tiếu. Nguồn chỉ viết đến chỗ cô ấy vừa đáng yêu vừa mạnh mẽ rồi dừng lại, thế là đêm nay dừng ở cánh cửa chưa nói hết: ép buộc và yêu đương quấn lấy nhau, thân thể vượt qua như thế nào không được viết rõ, nhưng mối quan hệ đã đứng ở bên bờ vực vượt giới hạn.