
Hồi nhỏ, dì Kiều Mân Lệ thường tắm chung với cháu trai. Giờ đây, dì lại dẫn cháu vào phòng tắm nước nóng. Hai người chen chúc trong bồn tắm, vừa ngại ngùng vừa vui sướng. Cơ thể đã không còn như xưa, nên việc kỳ cọ dần biến thành mơn trớn, mơn trớn lại thành ôm sát. Cháu trai muốn tránh đi, nhưng ngực và chân đã áp vào nhau, chỉ đành để dì xử lý. Nhưng nước nóng khiến sự ngại ngùng càng rõ rệt, dì vẫn ấn cháu vào lòng. Sau đó, việc tắm chung biến thành nhịp đẩy đưa, tiếng nước che lấp hơi thở của hai người. Mãi đến khi tắm xong vẫn còn dính lấy nhau, buổi tắm chung này của cháu trai đã chẳng còn giống việc tắm rửa nữa. Kiều Mân Lệ đã vượt qua ranh giới được nêu rõ trong tiêu đề, thân thể không thể thu lại được nữa. Cô đưa hông lên, cuộc vượt ranh này đã thành chuyện chỉ có thể tiếp tục.