
Mukai Aoi đã được Bộ trưởng Hirose ôm, khi mở lời xin lỗi, cơ thể vẫn còn mềm nhũn. Vì chỗ trống trong nhà đã được lấp đầy, cô đành phải chịu đựng sự vượt giới hạn này, không dám phát ra tiếng động quá lớn. Sau đó, từng lần bị đưa vào sâu nhất, cảm giác tội lỗi và khoái cảm chồng chất lên nhau, cô đã không còn phân biệt được mình đang chống cự điều gì. Cho đến khi bắn vào bên trong, lời cầu xin này đã trở thành sự thật đã rồi, ban ngày đối mặt với gia đình cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì. Bộ trưởng giữ cô lại, trước khi nói lời tha thứ, sự thâm nhập cũng không được phép dừng lại. Vì đường lui đã bị giao nộp, nên sau đó cô chỉ có thể đưa eo sâu hơn, cho đến khi sự việc này được làm đến cùng mới chịu buông lỏng. Cô kìm nén âm thanh, nhưng cơ thể đã không còn tránh né, sự vượt giới hạn này chỉ có thể được làm đến cùng, ban ngày khuôn mặt đó cũng không thể giả vờ trở lại.