
Cô y tá bước vào phòng khám, đóng cửa lại. Bác sĩ bảo cô nằm lên giường khám bệnh, nhưng tay lại không đặt đúng chỗ. Cô định kháng cự, nhưng đã bị giữ chặt trên giường. Thuốc mê được tiêm vào, cô dần mất đi ý thức. Khi tỉnh dậy, quần áo đã được chỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn còn dư âm. Cô rời khỏi phòng khám, bước chân nặng nề, không dám quay đầu nhìn lại. Đêm đó, cô không khép chân lại, cho đến khi đối phương kết thúc mới chịu buông tay. Khi cửa đóng lại, cô không còn giả vờ bình thường, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi dậy. Trước khi trời sáng, cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra.