
Cô vào phòng, bị giữ chặt, không thể cựa quậy. Cô chỉ biết nhẫn nhịn, dù đau đớn cũng không dám lên tiếng. Cô bị ép phải nghe lời, bị đè xuống, chỉ biết van xin. Sau đó, cô không dám nhúc nhích, nước mắt chảy dài. Cô không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi đầu chịu đựng. Đến khi mọi chuyện kết thúc, cô mới dám thở phào. Cô không dám kể cho ai, chỉ biết giữ trong lòng. Sáng hôm sau, cô vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cô không dám nhìn lại, chỉ biết âm thầm chịu đựng.