
Cô ấy quỳ xuống từ từ ngậm lấy, ngẩng mắt nhìn người kia mà không hề né tránh, sau đó tự mình ngồi lên đến tận cùng, ngay cả thời điểm xuất tinh cũng đã tính toán sẵn. Đối phương muốn tránh, nhưng chỉ có thể bị cô ấy giữ chặt cho đến khi xuất bên trong. Cho đến khi trời sáng, cô ấy chỉnh lại quần áo rời đi, ban ngày gặp lại vẫn như không có chuyện gì, nhưng câu nói đã tính toán kỹ càng kia không thể thu hồi lại được, quan hệ cấp trên cấp dưới trong văn phòng cũng không thể giả vờ như ban đầu, mỗi lần tăng ca chỉ còn lại hai người họ.