
Cô ấy bị trói, lần đầu tiên bị đưa ra ngoài. Vì đây là lần đầu nên cô ấy xấu hổ, không dám mở mắt nhìn. Cô ấy không thể khép chân lại, sau đó dần dần không còn sức để giữ. Cuối cùng cô ấy không thể đứng dậy, chỉ có thể hạ thấp cổ tay áo xuống một chút. Trang điểm đã nhòe, chân cũng không thu lại được, hỏi cô ấy có sợ không, cô ấy cũng không dám mở lời. Đêm đó cô ấy không thu chân lại, cho đến khi đối phương kết thúc mới chịu buông tay. Khi cửa đóng lại, cô ấy không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi xuống. Trước khi trời sáng, cô ấy còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra điều gì.